Hoắc Minh rất vội vàng.
Ở đầu bên kia Ôn Noãn rất tức giận, trực giác của phụ nữ mách bảo cô rằng vị phụ huynh nam này đã có suy nghĩ về phương diện kia với cô từ lâu rồi.
Vì để giữ gìn khoảng cách, Ôn Noãn đẩy lùi cuộc họp phụ huynh.
Lúc cô gọi điện thoại cho Tiểu Hoặc Tây, cô bé cảm thấy vô cùng mất mát, cách điện thoại nhưng Ôn Noãn cung có thể tưởng tượng được hình ảnh mỗi một sợi tóc của cô bé đều thể hiện sự uể oải.
Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi mà Ôn Noãn đã đau lòng.
Nhưng cô lại không thể nói rõ là ba của con muốn quấy rối cô Ôn của conl
Ôn Noãn cúp điện thoại xong vẫn thấy không ổn lắm, gọi điện thoại cho Lục Khiêm.
Ôn Noãn lại vô cùng kinh ngạc: “Cậu, cậu ở thành phố B hả?”
Rõ ràng Lục Khiêm khựng lại vài giây.
Nhưng dù sao ông ấy cũng đã gặp phải trường hợp này trong rất nhiều năm, nhanh chóng thoải mái nói: “Cậu tới đây hỏi thăm mẹ cháu (dì Nguyễn), thuận tiện tìm một chuyên gia uy tín cho bà ấy! Như thế nào... Hiếm khi cậu được rảnh rỗi một chút mà con cũng có ý kiến hả?”