Ôn Noãn bật cười phủ nhận: “Không đâu!”
Cô do dự kể lại chuyện của Tây Tây, sau đó nói nhỏ: “Bạch Vi, tớ biết là không nên, nhưng tớ thấy thương cho đứa bé kial Trông rất giống, ngay cả tên cũng là Tây Tây.”
Bạch Vi cũng cảm thấy khó tin.
Trên đời này có sự trùng hợp như vậy sao?
Đứa bé từ trên trời rơi xuống, hơn nữa còn không có mẹ...
Bạch Vi cảm thấy không đáng tin, cô ấy nghiêm giọng nói: “Chắc do cậu quá nhớ Tiểu Hoäc Tây! Ôn Noãn, thử lại đi, có lẽ trên đời này sẽ có thích hợp với cậu!”
Ôn Noãn đã độc thân ba năm.
Bạch Vi vừa áy náy vừa lo lắng.
Nhưng Ôn Noãn lại không vội, cô định nói gì đó thì điện thoại reo...
Là số điện thoại tối qua, nhưng Tây Tây là người gọi đến, giọng nói cô bé ngọt ngào: “Cô giáo Ôn, con rất nhớ cô!”
Vẻ mặt Ôn Noãn lập tức dịu dàng: “Cô giáo cũng nhớ conl”