Ôn Noãn tỉnh lại từ trong mơ.
Cô lặng lẽ ngồi trên giường, rất lâu vẫn chưa bình tĩnh lại.
Hồi lâu, cô đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình, chỗ này đã từng thai nghén Tiểu Hoắc Tây. Ba năm rồi, gần như mọi dấu vết của Tiểu Hoắc Tây trên thế giới này đều biến mất.
Ôn Noãn không muốn quên.
Cô cũng không đành lòng quên.
Sáng sớm, cô đi tới nghĩa trang nhà họ Hoắc.
Ba năm rồi.
Nghĩa trang này đã thay đổi rất nhiều, chú trông coi nghĩa trang cũng già đi không ít, nhìn thấy Ôn Noãn tới thì chào hỏi thân thiết, dẫn cô vào trong, còn lẩm bẩm rất nhiều lời.
“Hai năm qua, cậu chủ trồng ở đây rất nhiều hoa hồng! Hoa hồng trăng, hoa hồng đỏ... Tất cả đều là nhập khẩu từ Ý về, trồng khắp toàn bộ nghĩa trang!”