Hoắc Minh đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn chăm chú Tiểu Hoắc Tây.
Váy nhỏ màu trắng, tóc màu trà, lưng thẳng tắp. Anh phảng phất nhìn thấy Ôn Noãn! Tiểu Hoắc Tây đàn xong một khúc nhạc đơn giản, giương mắt muốn khen ngợi, nhưng khi bắt gặp ánh mắt của bố thì cô bé ngây ngốc... Ánh mắt của bố thật dịu dàng!
Khi trở về, Hoắc Minh ôm vật nhỏ xuống tầng.
Tiểu Hoắc Tây lại nghĩ: Bình thường bố luôn để cô bé tự đi, hôm nay giống như cô bé không có chân, muốn bế cô!
Ha!
Đàn ông già yêu đương, chính là không bình thường!
Thật sự Hoắc Minh rất nhớ Ôn Noãn.