Tiểu Hoäc Tây cái hiểu cái không, gật đầu. Tóm lại đứa trẻ không hề biết mấy thứ kia, cô bé chỉ biết cô bé sắp có mẹ rồi, tâm trạng vô cùng tốt, buổi tối ăn hai bát cơm.
Người giúp việc cũng vui vẻ: “Hôm nay cô chủ nhỏ thật tuyệt!”
Tiểu Hoắc Tây hất mái tóc xoăn màu trà, cô bé mặc cả với bố: “Nếu mỗi ngày con đều gặp cô giáo Ôn, hằng ngày con sẽ ăn hai bát cơm!”
Hoắc Minh ngồi trên sô pha, xử lý công việc.
Nghe vậy, anh nhẹ nhàng liếc qua: “Muốn gặp cô giáo Ôn, tự con nghĩ cách!”
Tiểu Hoäc Tây khit mũi. Cô bé chạy tới, chui vào lòng bố: “Bố, bố thật vô dụng!” Hoắc Minh không nói gì.