Vài ba câu, hình ảnh đứa trẻ khốn khổ đã được tạo dựng.
Ôn Noãn vô cùng đau lòng.
Cô lau nước mắt cho cô bé, lại không nhịn được hôn cô bé, khoảnh khắc đó lòng cô mềm nhữn đến không thể tưởng tượng nổi, nhưng cô lại có cảm giác áy náy vì trộm đồ của người khác.
Cô không hề suy nghĩ đã quyết định nhận nuôi Tiểu Hoắc Tây.
Cô bé còn quá nhỏ nên cô phải bế cô bé ngồi trước đàn dương cầm.
Tiểu Hoắc Tây ngồi trong lòng cô, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vui vẻ, Ôn Noãn dạy cái gì, căn bản một câu cô bé cũng không nghe rõ.
Ôn Noãn không thể dạy sai người khác.
Vì thế cô rất nghiêm khắc, bảo Tiểu Hoắc Tây thực hiện lại một lần những gì cô vừa dạy.
Tiểu Hoắc Tây vâng một tiếng.
Hai ngón tay gầy trắng nõn lướt qua...