Ông ta hạ giọng: “Em dâu đã về rồi à?”
Hoắc Minh khẽ ừm một tiếng.
Tổng Giám đốc Lâm cảm thấy anh có chút khổ sở, tự mình uống vài ly rượu đỏ, động viên khuyến khích anh: “Hoắc Minh, vì cuộc sống cá nhân như hòa thượng của cậu, tôi cảm thấy em dâu nhất định sẽ cảm động!... Ai, tại sao em dâu lại đi rồi?”
Hoắc Minh vội vàng đuổi theo.
Ôn Noãn đã rời đi trước.
Bạch Vi nói sau này còn có một bữa tiệc tụ hội riêng, Ôn Noãn không muốn đi nên cô đã từ chối.
Cô đi thang máy đi xuống tâng một của khách sạn.
Ở trong bãi đỗ xe, có một chiếc xe RV màu đen đang đợi
Lái xe thấy cô xuống lập tức mở cửa cho cô.
Ôn Noãn đang định lên xe thì cửa xe bị người khác nhẹ nhàng ấn lại, cô ngước mắt lên, nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Hoäc Minh gần mình trong gang tấc, giọng nói trầm như rượu vang đỏ: “Ôn Noãn, chúng ta tìm một nơi để nói chuyện được không?”