Một mình Hoắc Minh đi đến cửa sổ trong suốt sát đất, cúi đầu nhìn xuống dưới.
Khoảng mười phút sau, tay anh run rẩy rút một điếu thuốc lá ra rồi châm lửa.
Hít một hơi thật sâu, anh khẽ nhắm mắt lại.
Cuối cùng cô đã trở về...
Tối thứ sáu.
Tiệc kỷ niệm ngày cưới của Cảnh Sâm và Bạch Vi. Lần đầu tiên Ôn Noãn lộ diện.
Cô và Bạch Vi đã lâu không gặp, vừa đi đến hai người đã ôm lấy nhau.
Bạch Vĩ kéo Ôn Noãn xem xét kỹ lưỡng, cô đã bình phục rất tốt, vẫn mảnh mai tinh xảo nhưng lại có hương vị trưởng thành hơn so với quá khứ, hấp dẫn hơn trước,
Mắt Bạch Vi rưng rưng: “Con nhóc thối! Đi xa như vậy!”
Ôn Noãn khẽ mỉm cười: “Tạm thời sẽ chưa đi!”
Bạch Vi vừa khóc vừa cười: “Cậu còn chạy nữa tớ sẽ đánh gãy chân cậu!”
Khi họ đang nói chuyện thì Cảnh Sâm đi đến, dắt theo Cảnh Thụy con trai của bọn họ, năm nay Tiểu Cảnh Thụy đã năm tuổi, đang đi học mẫu giáo, thằng bé lớn lên khỏe mạnh, kháu khỉnh.