Rèm cửa kiểu rococo, đàn dương cầm, bình hoa màu xanh da trời, đều giống như trong trí nhớ, thậm chí Tiểu Bạch bị thương cũng được đưa từ bệnh viện thú cưng về, lúc này nó đang uể oải nằm trên chiếu phơi nắng.
Ôn Noãn đi vào, nó lập tức chạy đến.
Gâu gâu một lúc lâu! Ôn Noãn giơ tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu con chó.
Hoắc Minh nhìn bàn tay gầy gò kia, nhỏ giọng nói: “Nếu em thích thì có thể đem đi!”
Ôn Noãn khẽ gật đầu.
Vì là bữa cơm chia tay của bọn họ, cô cũng không muốn mặc đồ bệnh viện để ăn cơm với anh, cô đến phòng thay đồ chọn một cái váy, còn trang điểm!
Lúc ăn cơm, họ đều im lặng.
Bởi vì ngoài những món ăn đẹp mắt trên bàn ăn, còn có hai tờ đơn ly hôn được đặt ngay ngắn ở đó.