Hoắc Minh nhẹ nhàng ôm lấy vai cô.
Thái độ bất thường của Ôn Noãn là cô không tránh anh.
Cô ôm anh thật lâu.
Đợi đến lúc giữa trưa, cuối cùng cô cũng nói: “Hoắc Minh, khi nào thì chúng ta ly hôn?”
Cơ thể Hoắc Minh hơi cứng lại. Anh đã đoán trước được rằng hôm nay cô sẽ nói đến chuyện này, thế nhưng anh không muốn buông tay dễ dàng.
Anh hy vọng nếu mình kéo dài một chút, có lẽ vẫn còn thời gian để cứu vãn cuộc hôn nhân tan vỡ thành mảnh nhỏ này.
Anh im lặng một lúc lâu, khàn giọng nói: “Từ từ!” Ôn Noãn tránh né anh.
Cô quay người nhìn thẳng vào anh, trong lòng cô anh đã bị kết án tử hình, cô nhất định phải ly hôn với anh.