Chắc đang là ban đêm.
Hoäc Minh ghé vào bên giường, khuôn mặt từng khiến cô phải rung động kia áp sát vào tay cô, lúc này trông có vẻ rất hốc hác và mệt mỏi.
Ôn Noãn im lặng chăm chú nhìn anh...
Hoắc Minh lập tức bừng tỉnh.
Anh nhấc mắt, dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn, đối diện với cô.
Hai người họ là vợ chồng, thế nhưng trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, quan hệ giữa hai người đã vỡ nát từ lâu, thậm chí khi gặp nhau cũng không biết nên nói gì mới tốt.
Không có Hoäc Tây, giữa hai người họ cũng chẳng còn gì để nói.
Ôn Noãn nhẹ nhàng khép mắt lại: “Anh ra ngoài đi!”
Giọng Hoắc Minh khàn đi, dịu dàng nói: “Có đói không, anh lấy chút cháo nóng cho em ăn!”
Anh nói xong thì định đi múc cháo.
Ôn Noãn quay đầu sang hướng khác, lạnh lùng lên tiếng: “Không cần.”
Tay anh hơi khựng lại, nụ cười nhẹ vui vẻ trên mặt cũng cứng đờ, thế nhưng rất nhanh anh đã tiếp tục múc cháo, cố gắng nói chuyện với cô bằng giọng điệu thoải mái: “Bác sĩ nói em bị thiếu chất, cháo này là anh bảo. người ta...”