Phía chân trời, ráng chiều lững lờ trôi.
Ánh chiều tà chiếu lên cành lá tạo thành những cái bóng sẫm màu, khiến mặt đất tăng thêm chút kì dị, như thể đang tiếc thương cho sự ra đi của một sinh mệnh nhỏ bé.
Khuôn mặt Ôn Noãn đẫm nước mắt, toàn thân như thể mất đi hồn phách.
Hoắc Tây, thực sự đi rồi sao?
Hoäc Tây, con cứ vậy mà đi rồi sao?
Con thế nào rồi, có sợ không...
Mẹ... Phải làm thế nào bây giờ?
Ôn Noãn ôm lấy nắm đất vẫn còn mới kia, gắng sức nhét vào lòng mình, toàn thân co lại thành một quả bóng, cho dù có cách một lớp quần áo vẫn có thể nhìn thấy những khớp xương gầy guộc sau lưng cô.
“Tại sao... Tại sao không cho tôi gặp con bé lần cuối!”
Hoäắc Minh vốn định ôm lấy cô nhưng những ngón tay thon dài lại đột ngột dừng lại, lơ lửng giữa không trung với một tư thế kỳ lạ.