Hoắc Minh không giấu diếm. Một dòng máu đỏ tươi chảy xuống mặt...
Lục Khiêm không để ý tới việc này, ông ấy đứng trước mặt Hoắc Minh, tức đến mức giọng phát run: “ Hoắc Minh, cậu đã nghĩ đến hậu quả việc làm này chưa? Ôn Noãn có thể chịu đựng được không? Lỡ như, lỡ như.. ... sau này đứa bé thật sự không còn, Hoắc Minh, cậu sẽ thật không còn đường lui! Tôi nói cho cậu biết, cậu chết chắc!"
Hoäc Minh khẽ nhắm mắt lại: "Cháu biết! Cháu biết rõi"
Anh không còn lựa chọn nào khác!
Ôn Noãn hận anh thấu xương, anh không thể cho cô bất cứ thứ gì, anh không thể nhìn cô bị đau khổ tra tấn, nếu thay đổi môi trường có thể khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn, thì anh sẽ... anh sẽ... để cô được tự do!
Lục Khiêm hồi lâu không nói chuyện.
Nhưng Hoắc Minh biết, ông ấy đồng ý.
Anh lau máu trên trán, đứng dậy rời đi.
Khi cửa đóng lại, Lục Khiêm liền nổi giận lôi đình, quét tài liệu trên sàn, mắng: "Đồ điên! Mẹ nó, nếu yêu con bé như vậy thì không sớm làm vậy đi?"