Cô biết anh vẫn muốn níu kéo tình cảm của bọn họ thế nhưng trong lòng cô, tình cảm của bọn họ đã chết từ lâu.
Ôn Noãn nhẹ nhàng quay đầu lại.
Trong đôi mắt cô đã mất đi ánh sáng, hoàn toàn không còn lại gì.
“Lúc tôi nói với anh, anh không để trong lòng.” “Bây giờ... Không cần nữa!”
“Nếu anh không bay ra nước ngoài có lẽ cũng không thay đổi được gì, tôi vẫn sẽ bị thương, con vẫn cứ nằm †rong phòng quan sát nhưng Hoắc Minh à... Không có một người phụ nữ nào có thể chịu đựng được việc chồng mình vì vụ kiện ly hôn của mối tình đầu, bỏ mặc chính mình! Hoắc Minh, anh vĩnh viễn không thể tưởng tượng được trong một giờ đó tôi đã phải chịu đựng như thế nào.”
Ôn Noãn đỏ mắt: “Lúc tôi gọi điện thoại, hẳn là anh vẫn chưa cất cánh, nếu lúc đó anh có thể trở về gấp chờ đứa nhỏ này sinh ra, chúng ta cũng sẽ không đi đến bước này!”
Ít nhất... Ít nhất Tiểu Hoắc Tây cũng được sinh ra trong tình yêu.
Mà không phải sinh ra trong tình huống khó xử như vậy!
Cô làm sao có thể tha thứ cho anh? Gô... không thể nào tha thứ!