Bệnh tình của Tiểu Hoäc Tây trở nên nguy kịch.
Chuyên gia sơ sinh ở bệnh viện đang dùng toàn lực để cứu giúp đứa bé.
Tất cả mọi người chờ trước cửa phòng cấp cứu, ngay cả dì Nguyễn cũng ngồi xe lăn tới đây, bà nắm lấy tay Ôn Noãn, muốn cho cô một chút hơi ấm.
Ôn Noãn vẫn cứ đứng đấy.
Cô đã rất suy yếu rồi thế nhưng cô không muốn ngồi xuống, cô nhìn chăm chú vào tấm cửa sắt dài nặng kia.
Đôi mắt không dám chớp, sợ bỏ lỡ mọi khoảnh khắc.
Tiểu Hoäc Tây của cô đang ở bên trong, đang cố gắng ngoan cường để tiếp tục sống sót...
Bác sĩ nói có thể chống đỡ được tới hiện tại đã là một kỳ tích.
Bác sĩ nói thật ra có thể từ bỏ! Bác sĩ nói đứa bé cũng rất đau khổ! Thế nhưng mỗi ngày Tiểu Hoắc Tây của cô vẫn nỗ lực hô hấp, vẫn còn lưu luyến thế giới này, con bé vẫn cần người mẹ là cô, con bé không nỡ rời đi...
Ôn Noãn làm mẹ rồi mới thấu hiểu được nỗi đau này.
Rõ ràng trên người không đau đớn nhưng lại khó chịu gấp trăm lần so với đau đớn ở trên cơ thể mình.