Trong lòng của anh hiểu rõ, tất cả lời dì Nguyễn nói đều là thật.
Bởi vì đạt được quá dễ dàng nên anh không trân trọng!
Nhiều lần chia rồi hợp, anh giữ chặt Ôn Noãn, anh nghĩ dù cô tức giận về chuyến đi Anh Quốc, nhưng quay về dỗ dành thì hẳn cô sẽ không giận lâu.
Anh vẫn coi Ôn Noãn là một cô bé nhỏ thích dỗ ngọt.
Thế nhưng anh quên, bọn họ đã kết hôn, cô chính là vợ của anh.
Dì Nguyễn nhẹ nhàng lắc đầu: “Minh, dì không giúp được cháu! Nếu như Ôn Noãn cảm thấy bên cạnh với cháu không hạnh phúc, muốn chia tay, dì tôn trọng lựa chọn của con bé.”
Hoặc Minh không lên tiếng. Lúc này bác sĩ y tá bước vào, giúp dì Nguyễn kiểm tra vết thương trên đùi, anh đứng một bên hỏi han bác Sĩ.
Sau khi kết thúc, anh nói với dì Nguyễn: “Mẹ, con xem Ôn Noãn một chút, mẹ nghỉ ngơi thật tố
Bước ra ngoài phòng bệnh, một luồng cảm giác mệt mỏi ập mạnh về phía anh...