Cảm Lục Khiêm hơi nâng lên, nhắm mắt lại.
Một lúc sau, ông ấy cười khinh bỉ: “Lông còn chưa đủ dài mà muốn quản chuyện yêu đương của người lớn!” Ngay khi nói xong ông ấy liền quay người rời đi giữa đám vệ sĩ, vô cùng lạnh lùng.
Hoặc Minh Châu rất sợ ông ấy. Lúc này Kiều An hét lên: “Bố...Tay của bố...” Kiều Cảnh Niên xoay người ngồi dậy.
Ông ấy giơ tay mình lên, tay kia bị giãm đến gãy xương, căn bản đã phế rồi.
Kiều Cảnh Niên đau đến mất cảm giác.
Ông ấy cảm thấy chính là Tiểu Noãn trên thiên đường đang trừng phạt ông ấy!
Dù Hoắc Minh Châu rất ghét bọn họ, nhưng dù sao cô vẫn được Kiều Cảnh Niên cứu lúc nhỏ nên đã gọi bác sĩ cho ông, tuy nhiên cũng không nói chuyện với bọn họ.
Giọng Kiều Cảnh Niên run rẩy: “Minh Châu, cháu cũng cảm thấy chú Kiều xấu xa độc ác sao? Chú chỉ... cảm thấy Ôn Noãn và Kiều An là chị em, Minh cũng coi như là em rể của Kiều An, vì là người trong nhà nên hẳn phải giúp đỡ nhau mà.”
Hoắc Minh Châu muốn nói, nhưng mấy lần không nói nên lời.
Cuối cùng cô ấy hít một hơi thật sâu: “Gì mà hẳn là? Đâu phải chú không biết tâm tư Kiều An muốn quấn lấy anh cháu, nhưng chính vì chú cho qua nhiều lần, tạo cơ hội hiểu lầm hết lần đến lần khác! Chẳng qua chỉ là chú