Lục Khiêm sờ mũi.
Kiều Cảnh Niên nghẹn ngào: “Ôn Noãn, đây không phải lỗi của Kiều An!”
Hoắc Minh lạnh lùng lên tiếng: “Chú Kiều, hai người đi đi! Sau này đừng tới nữa!”
Kiều An không cam lòng: “Hoắc Minh... Em không tin trong lòng anh không có em! Nếu như không có em †ại sao anh lại bỏ cô ta, đến Anh Quốc kiện cáo giúp em?”
Kiều Cảnh Niên đánh cô ta một bạt tai.
Ông ấy đau xót nói: “Hoắc Minh là nể tình xưa nghĩa cũ, sao con có thể nghĩ vậy?”
Kiều An không bỏ cuộc.
Cô ta rục rịch, cô ta cảm thấy mình có thể thắng Ôn Noãn, hôm nay cô ta tới là muốn kích thích Ôn Noãn.
Nhưng Ôn Noãn không thèm để ý.
Cô quăng ra một tấm thẻ ngân hàng, cười khẩy: “Giả tạo vậy chỉ? Không phải cô muốn tiếp tục quyến rũ Hoắc Minh sao, tôi cho cô cơ hội... Trong này có hơn hai trắm ngàn, đối diện có một khách sạn năm sao, cô Kiều, số tiền này coi như là tôi gọi một tay vịn cho Hoắc Minh! Nếu như cô hầu hạ tốt, có lẽ sau khi chúng tôi ly hôn, cô có thể thay thế tôi.”