Hoäc Minh muốn gặp Ôn Noãn một lần cũng rất khó.
Lục Khiêm cho người trông coi.
Những người khác của nhà họ Hoắc có thể đi vào, chỉ có Hoắc Minh bị ngăn ở bên ngoài, anh liền đi cầu xin Lục Khiêm.
Một phòng khách nhỏ của bệnh viện.
Lục Khiêm ngồi ở bên trong làm việc, công việc của ông ấy rất bận rộn, nhưng dù bận rộn đến mấy ông ấy vẫn chuyển công việc đến thành phố B. Với tình hình hiện tại của Ôn Noãn, ông ấy không thể để cô một mình.
Hoắc Minh đến cầu xin. Ông ấy tát vài bạt tai, sau đó mặc kệ.
Hoäắc Minh kiêu ngạo đến thế, cũng buông bỏ lòng tự tôn và kiêu ngạo, quỳ trước mặt Lục Khiêm, quỳ đến bốn năm tiếng.
Thời gian rất lâu, Lục Khiêm mới giương mắt nói chuyện với anh.
Giọng điệu của Lục Khiêm dịu đi một chút, nhưng vẫn lạnh nhạt: “Hoắc Minh, cậu cầu xin tôi cũng vô dụng! Trong lòng cậu biết rõ, cậu và Ôn Noãn đã đi đến ngõ cụt rồi, cho dù đứa bé này có thể... có thể hay không...”
'Vành mắt Lục Khiêm đỏ lên, ông ấy châm một điếu thuốc lá để bình tĩnh lại.