Cô bình tĩnh nói những lời này. Hoắc Minh lại giống như bị hình phạt lăng trì.
Ôn Noãn không có nổi điên, cô không điên được, cô cũng không muốn nổi điên với anh.
Cô vẫn bình tĩnh nói với anh: “Anh yêu tôi, tôi yêu anh thì sao? Tôi phải có trái tim mạnh mẽ bao nhiêu mới có thể ở bên anh? Nếu tôi tiếp tục ở bên anh, đó là có lỗi với chính mình, cũng có lỗi với đứa bé này!”
“Hoắc Minh, cứ như vậy đi!”
“Chuyện ly hôn, chờ đứa nhỏ khỏe hơn một chút rồi hằng nói, bây giờ anh không có hơi sức nói với em những chuyện đói"
Hoắc Minh ôm cô, như là ôm một tảng băng.
Lúc này, rèm cửa chớp lật phía trước được hạ xuống.
Ôn Noãn không nhìn thấy đứa bé.