Quần áo trên người cô rộng thùng thình, nhìn góc nghiêng, cằm rất nhọn, khuôn mặt chỉ to bằng bàn tay.
Rõ ràng lúc trước, cô được chăm sóc rất tỉ mỉ. Giọng Hoắc Minh khàn đặc, gọi tên cô: “Ôn Noãn!”
Ôn Noãn vẫn duy trì tư thế như vậy, không nhúc nhích, nhưng thân thể cô lại cứng đờ.
Cô biết anh đã trở lại... Nhưng vậy thì sao chứ?
Cô không biết mình nên đối mặt với anh như thế nào, cô ngay cả khóc cũng khóc không nổi.
Hoắc Minh từ từ đi tới.
Anh cởi áo khoác ra, khoác lên vai cô: “Mới sinh xong, vẫn chưa khỏi hẳn đâu!”