Ông không biết chuyện này, lúc nãy thư ký Trương tới nói, ông rất muốn lấy cái chết để nhận lỗi.
Ông càng hối hận hơn trước.
Lục Khiêm không hỏi nữa, ông ấy có thể dễ dàng đoán ra.
Ông ấy không nghĩ đến vấn đề bảo vệ mẹ hay bảo vệ con, ông ấy đi thẳng vào phòng sinh, điều này không phù hợp với quy định nhưng ông ấy không quan tâm, ông ấy nhất định phải gặp Ôn Noãn.
Hiện tại Ôn Noãn chắc chắn rất cần người cậu này ở cạnh bên.
Ôn Noãn đã tỉnh, cô nằm trên giường chịu đựng cơn đau đẻ.
Quần áo của cô ướt đẫm.
Cô giống như được vớt lên từ trong nước.
Lục Khiêm đi tới, khom lưng dán mặt với cô, sự an ủi đến từ tình máu mủ này người khác không thể cho, nước mắt Ôn Noãn lăn dài từ trên khóe mắt: “Cậu!”