Cô đờ đẫn cúp máy.
Cô không có thời gian để than khóc, cô muốn sống sót, cô muốn đứa bé sống sót, cô muốn mẹ cô cũng có thể sống sót, không có gì quan trọng hơn sống sót.
Cuộc gọi khẩn cấp số hai là Lục Khiêm, cậu của cô.
Điện thoại được kết nối, Lục Khiêm có lẽ là đang họp nên cũng không biết tình hình bên thành phố B.
Toàn thân Ôn Noãn run rẩy, dùng hết sức lực hô lên một tiếng: “Cậu, cứu conl”
Bên kia Lục Khiêm hơi giật mình.
Ngay sau đó, giọng nói gấp gáp của ông ấy vang lên: “Ôn Noãn, đừng gấp, nói cho cậu biết đã xảy ra chuyện gì?”
Tinh thần của Ôn Noãn đã hơi rã rời, cô gắng gượng một chút sức lực cuối cùng, khẽ thì thào: “Nổ tung rồi... Cậu..."