Sóng xung kích mạnh khiến Ôn Noãn choáng váng trong giây lát.
Khi cô bình tĩnh lại.
Rất đau... Rất đau...
Đứa bé hình như cảm nhận được nguy hiểm nên động liên tục, thậm chí Ôn Noãn có thể cảm giác được đứa bé đang không ngừng rơi xuống.
Đứa bé sắp sinh non rồi!
“Mẹ! Thím Ngô!” Ôn Noãn cố gắng gọi tên của họ.
“Ôn Noãn!”
Dì Nguyễn và thím Ngô đều bị thương ở mức độ khác nhau, trên người đều là máu, thím Ngô đã hôn mê.
Trên đùi dì Nguyễn có một vết thương khoảng hai mươi centimet.
Rất sâu, đang chảy máu không ngừng!
Bà bị đè dưới một tấm ván dày, hoàn toàn không thể cử động được, bà nằm rạp trên mặt đất nhìn Ôn Noãn đang bất lực, khàn giọng kêu to: “Có ai không... có ai không... cứu con tôi”