Ôn Noãn tỉnh lại từ trong mơ.
Cô nhớ rõ trong mơ có máu, cô sợ hãi!
Cô ôm lấy vòng eo của Hoắc Minh, cô cảm giác bụng có cảm giác lộn xôn, lúc nói chuyện giọng nói cũng run run: “Hoắc Minh, anh đừng đi, em cảm thấy không thoải mái!”
Hoắc Minh nhẹ nhàng sờ bụng cô.
Anh cho rằng cô đang không vui cho nên không thèm để ở trong lòng, dỗ dành: “Do trời nóng đấy! Em gọi dì Nguyễn ngủ cùng nhé! Ngoan, anh chỉ đi ba ngày!”
Ôn Noãn ôm anh không bỏ, cô nói nhỏ: “Hoäc Minh, em cứ cảm thấy sẽ có chuyện, em thật sự không thoải mái... Con ở trong bụng đá mạnh cực kỳ.”