Lúc kết thúc, khóe mắt Ôn Noãn nhòe dấu nước mắt, cả người trong suốt như pha lê.
Tuy Hoắc Minh không thể thoải mái hết mình, nhưng cảm giác đêm nay cũng không hề giống như lúc trước, có vài thời điểm cực kỳ ý nghĩa...
Trải qua đêm nay, bọn họ khôi phục cuộc sống vợ chồng.
Một tuần hai lần.
Tới lúc Ôn Noãn mang thai bảy tháng, Hoắc Minh không hề chạm vào cô.
Cơ thể cô không thuận tiện, Hoắc Minh đón dì Nguyễn từ thành phố CŒ, tới làm bạn chờ sinh với Ôn Noãn.
Hôm nay, Ôn Noãn đi tới phòng nhạc.
Tới lúc về, Hoắc Minh đón cô, Ôn Noãn ngồi vào trên xe, dịu dàng nói: “Đầu đã sắp xếp xong, chờ sinh con xong em mới qua đây làm! Không thể ngờ được Chu Mộ Ngôn lại thay đổi nhanh như thế, dường như cậu ta đã có thể một mình đảm đương một phía.”