Nhưng cô thông cảm cho Hoắc Minh, chỉ cần anh không có liên quan tình cảm gì với Kiều An, cô cũng không muốn chỉ vì chuyện quá khứ mà lại ầm ỹ khiến mọi người không thoải mái.
Ngày Hoäc Minh trở về từ Anh Quốc.
Chu Mộ Ngôn tới biệt thự chơi, thư ký của Ôn Noãn cũng tới. Bọn họ cũng xem như là người ở bên cạnh Ôn Noãn, Ôn Noãn mang thai, kết hôn cùng Hoắc Minh, bọn họ đều biết cả.
Bàn chuyện công việc xong, Chu Mộ Ngôn nhìn bụng cô.
Cậu ta hừ nhẹ: “Sinh ra khẳng định cũng ngốc nghếch như cô thôi! Nhưng hẳn là sẽ rất xinh đẹp!”
Ôn Noãn dở khóc dở cười.
Cô duỗi tay sờ bụng, cô rất thích đứa bé này, không bao giờ khiến cô phải nhọc lòng.
Chu Mộ Ngôn nhìn dáng vẻ mẹ hiền của cô thì thấy đau răng, cậu ta móc một cái cái hộp nhỏ từ túi áo ra rồi ném cho cô: “Cho cô! Tôi tự kiếm tiền mua cũng không phải do ba tôi đưa dâu!"