Hoắc Minh nhìn thấy Ôn Noãn ở nhà sau. Trong căn phòng ngủ màu hồng nhạt, ước chừng 50 mét vuông, trang trí vô cùng ấm áp, vừa nhìn là biết Lục Khiêm chuẩn bị cho cô.
Hệ thống sưởi trong phòng ngủ được bật đầy đủ, cực kỳ ấm áp.
Ôn Noãn nằm ngủ trên sô pha ngủ, chỉ dùng một chiếc thảm lông che trên bụng nhỏ.
Tiểu Bạch năm cuộn tròn ở dưới lòng bàn chân của cô, cũng đang ngủ.
Hoắc Minh tiến vào, Tiểu Bạch mở mắt ra, nhìn anh một chút rồi lại nhắm mắt lại, xem anh như không khí.
Hoắc Minh cúi người, hôn nhẹ cô.
Ôn Noãn tỉnh lại.
Hoắc Minh lại hôn thêm hồi lâu rồi mới nằm ở bên cạnh cô, giọng nói nhẹ nhàng: “Sau thời gian em lạnh lùng xa cách anh thấy rất khổ sở, bây giờ dáng vẻ của em lại làm anh cảm thấy động lòng, rất muốn bắt nạt eml”
Ôn Noãn hăng giọng: “Sao anh không biết xấu hổ gì vậy!”