Lục Khiêm cười nói: “Tự dưng lại đến Tam Bảo Điện làm gì, sao hôm nay các vị khách quý lại có thời gian đến nhà tôi vậy?"
Kiều Cảnh Niên vẫn luôn xấu hổ khi gặp ông ấy.
Ngày thường ông ấy cũng không dám đến thăm nhà, nhưng hôm nay Kiều Cảnh Niên vẫn muốn đấu tranh cho chính mình, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng thì mở miệng nói: “Hôn sự của Hoắc Minh và Ôn Noãn cũng đã định rồi, tôi và mẹ tôi chỉ có một yêu cầu thôi, đó là để Ôn Noãn lấy chồng ở nhà họ Kiều, của hồi môn của con bé nhà họ Kiều chúng tôi sẽ trao!”
Những lời này đến Hoắc Chấn Đông còn nghe không nổi cơ mài
Nhưng ông không lên tiếng mà để Lục Khiêm xông lên phía trước.
Từ trước đến nay Lục Khiêm vẫn luôn lịch sự tao nhã, nhưng đó chỉ là giả vờ mà thôi, ông không cần phải giấu diếm gì trước mặt Kiều Cẩn Niên cả, lập tức tức giận gào lên: “Mẹ kiếp! Con cái nhà họ Lục bọn tao có liên quan gì đến mày.”