Gần ăn xong, cô mới nhẹ nhàng nói: “Đặt tên là Hoắc Tây đi, dù là con trai hay con gái thì đều dùng được.”
Hoắc Tây...
Hoắc Minh đưa tay vuốt ve mặt cô: “Rất dễ nghe! Vậy cứ đặt tên là Hoắc Tây đi!”
Ôn Noãn tiếp tục ăn cơm.
Đến khi ăn xong thì cô mới nói ra quyết định của mình: “Trước tiên cứ đăng ký kết hôn đi, đợi đứa nhỏ chào đời rồi hãng tổ chức hôn lễ, lúc ấy cũng vừa dịp là mùa thu, Hoắc Minh, em rất thích mùa thu.”
Bây giờ thì cô nói cái gì mà anh chẳng đồng ý.
Có lễ vì tuyết rơi, cũng có thể vì cô đang mang thai nên đêm nay vô cùng nhẹ nhàng dịu êm.
Ôn Noãn cầm ly sữa nóng, nhìn những bông tuyết nhỏ ngoài kia.
Hoắc Minh làm ổ trên sô pha để xử lý công việc, anh nghĩ sau này mình còn phải bận rộn hơn rất nhiều, xử lý xong vụ án thì còn phải chăm Ôn Noãn sinh con nữa.