Cô cống hiến hết mình cho công việc, mười ngày sau dự án thành phố H được triển khai suôn sẻ hơn dự kiến.
Ngày kết thúc, cô gọi điện thoại cho Lục Khiêm.
Cô khéo léo từ chối chuyên cơ, vì quá phô trương, cô tự mình ngồi chuyến bay tới thành phố C.
Lục Khiêm đích thân tới sân bay đón cô.
Vì thân phận không tiện nên ông ấy ngồi trong xe chờ cô, là vệ sĩ mời Ôn Noãn lên xe: “Cô Ôn, ngài Lục ở trong xe.”
Ôn Noãn gật đầu, lên xe.
Ghế sau xe nhà lưu động màu đen, người đàn ông lịch thiệp đang ngồi, đẹp trai tử tế, vừa nhìn mặt đã làm cho người †a nảy sinh thiện cảm.
Ông ấy... rất giống mẹ!
Ôn Noãn không lên tiếng, môi khẽ run rẩy.
Lục Khiêm nhẹ nhàng ôm lấy đầu cô, không nói gì, chỉ tận hưởng khoảnh khắc ấm áp như vậy.
Hai mươi lắm năm rồi...
Tiểu Noãn rời nhà hai mươi lăm năm, khi gặp lại, chỉ để lại cốt nhục này.
Lục Khiêm thương cô, đau đến tận xương tủy.