Dì Nguyễn vô cùng xúc động.
Bà ấy chưa từng tiếp xúc với Lục Tiểu Noãn nhưng người đàn ông này là cậu ruột của Ôn Noãn, lại rất tử tế.
Bà ấy mừng cho Ôn Noãn.
Dì Nguyễn rót trà cho Lục Khiêm, mỉm cười: “Ngài Lục, Ôn Noãn đang công tác ở thành phố H, chờ con bé trở về tôi sẽ bảo con bé đi thành phố C nhận tổ quy tông... Còn tôi đi chỉ thêm phiền mà thôi!”
Lục Khiêm lại kiên trì. Ông ấy nhẹ nhàng cầm tay dì Nguyễn, giọng nói càng dịu dàng dễ gần: “Nếu chị Nguyễn nói như vậy thì khách sáo quá rồi, bà cụ đã nói với tôi, nhất định phải mời chị qua ở vài ngày!”
Dì Nguyễn đỏ mặt.
Trời ơi!
Được người đàn ông đẹp trai dịu dàng nhìn như thế, còn nắm tay, dù đã ở tuổi này nhưng bà ấy vẫn có hơi không chịu nổi, bà ấy ngập ngừng: “Chuyện này tôi không thể quyết định được, tôi phải bàn bạc với Ôn Noãn một chút!”
Lục Khiêm buông bà ấy ra, mỉm cười uống trà.
Lát sau, ông ấy cười nói: “Không ngờ đứa trẻ này lại có chủ kiến như thế, chị Nguyễn chị lại rất giống bề dưới, mọi