Hoắc Minh ngồi đối diện Lục Khiêm.
Nói chuyện với người như Lục Khiêm, đương nhiên phải cẩn thận hơn nhưng Hoắc Minh vẫn nói thẳng: “Cháu muốn kết hôn với Ôn Noãn!”
Lục Khiêm cười nho nhã.
Ông ấy lấy bao thuốc lá ra, rút ra một điếu trắng như tuyết rồi chỉ kẹp giữa ngón tay thưởng thức.
Một lúc sau, ông ấy nói: “Chúng tôi đều biết chuyện của hai đứa! Trong nhà, bà cụ là người đầu tiên không đồng ý, năm đó em gái tôi Tiểu Noãn đã chọn nhầm người, cả đời khổ sở, dẫn đến rất nhiều tiếc nuối, cho nên chuyện kết hôn của Ôn Noãn phải vô cùng cẩn thận!”
Hoắc Chấn Đông nhìn con trai.
Biểu cảm trên mặt Hoắc Minh nhạt đi.
Lục Khiêm vẫn cười nhạt: “Tôi nói lời này, tin răng ngài Hoắc và cậu Hoắc có thể hiểu được! Nói như vậy đi, trong thế hệ nhà họ Lục chỉ có duy nhất Ôn Noãn là con gái, cực kỳ quý giá, nếu đã tìm được người thì không có lý do nào để con bé chịu ấm ức thêm nữa”