Hoắc Chấn Đông bị chọc tức tới mức bật cười.
Ông lấy một điếu thuốc lá, chậm rãi châm lên rồi hút: “Nói như vậy, bố còn phải khen con lẹ tay nữa à? Con còn kiêu ngạo sao? Hoắc Minh, như con gọi là lưu manh, vô liêm sỉ... Bố nói cho con biết, bố không đồng ý!”
Hoắc Minh cũng không quan tâm.
Bố anh có đồng ý hay không là chuyện nhỏ, mấu chốt là hiện tại Ôn Noãn không để ý tới anh.
Hoắc Minh rụt rè đáp lại: “Bố, bố nói cái này hơi sớm thì phải? Mấu chốt là hiện tại người ta không muốn, không để ý tới con trai bố, vị trí của con bây giờ thấp lắm!”
Trong lòng Hoäc Chấn Đông thoải mái hẳn, liếc nhìn anh: “Đồ phế vật!”
Hoắc Minh nhận thấy mặt mày của ông đã thả lỏng hơn chút, đang định chăm chỉ bồi đắp thêm thì bỗng nhiên quản gia trong nhà đi đến, giọng điệu rất sốt ruột: “Ông chủ, bà chủ, có có ngài Lục từ thành phố C tới đây, nói răng muốn gặp cậu Minhl”
Ngài Lục từ Thành phố C? Hoắc Chấn Đông là người từng trải, thân ở trong thương trường thay đổi liên tục mấy chục năm, tất nhiên sẽ khác với người thường.