Hoắc Minh dừng lại, anh nhìn chăm chú vào cô, cười như không cười, hồi lâu mới nói: “Quan tâm con bé vậy sao?”
Ôn Noãn không muốn tiếp chiêu, cô năm trên giường, nhắm mắt lại.
Dường như vì mệt mỏi, trông cô có vẻ mềm mại hơn bình thường.
Hoắc Minh nhịn không được tiến lại gần hôn cô, còn nhỏ giọng oán giận: “Làm nhiều, chân hơi mềm!”
Ôn Noãn tức giận ném một cái gối ôm về phía anh!
Hoắc Minh cười nhẹ, bàn tay tiến vào trong chăn trêu chọc cô: “Cho em giả vờ đứng đắn này! Rõ ràng chính em cũng sướng, thế mà còn giả bộ không thèm để ý, nếu anh đi tìm người khác, làm sao em có thể hưởng thụ được giai đẹp đẳng cấp như anh nữa!”
Đã lâu rồi anh không náo loạn với cô như thế này, trong nháy mắt hai người như quay lại trước kia.