Ôn Noãn khẽ ừ một tiếng, khách sáo đáp lại: “Cảm ơn anh !"
Hoắc Minh tức đến mức bật cười.
Anh vừa mặc quần áo vừa bóp cằm cô, không cam lòng mà nói: “Đôi khi anh thực sự cảm thấy em thoải mái rồi là không muốn nhận nợ nữa, lúc sung sướng thì một kiểu, chờ đến khi xong việc lại là một kiểu khác!”
Anh nói quá thô tục...
Ôn Noãn không muốn rơi xuống thế hạ phong.
Cô xốc chăn lên ngay trước mặt anh, cứ như vậy đứng dậy đi vào phòng tắm. Lúc cửa phòng tắm khép lại, giọng nói của cô truyền ra: “Tôi không hề quyt nợ! Đúng là rất thoải mái!”
Hai câu kia thật sự chọc Hoắc Minh nổi máu.
Bé con này!