Tất cả kết thúc, cả hai đều có vẻ không được tự nhiên.
Đặc biệt là Ôn Noấn, cô cảm thấy cách làm kịch liệt như vậy không phù hợp với bọn họ.
Thế nhưng bọn họ vẫn đã làm.
Mồ hôi hơi lạnh, cả người dán vào nhau cũng không thoải mái, cô định đi ngâm bồn nhưng Hoắc Minh nhẹ đè cô lại: “Ở lại với anh một lát!”
Ôn Noãn không cử động nữa.
Anh cúi người hôn lên phía sau vành tai của cô, vô cùng đê mê, nói: “Đừng lạnh lùng với anh như vậy nữa, nhé?”
Anh vươn tay lấy chiếc quần tây ở phía đuôi giường tới, một chiếc hộp nhỏ từ bên trong lăn ra.
Ôn Noãn đoán ra tấm lòng của anh, cô lại đứng dậy lần nữa: “Tôi đi tắm rửa!”