Đôi mắt bà cụ sáng lên.
Hoắc Minh bấm số của Ôn Noãn, điện thoại kết nối, từng tiếng vang lên...
Ôn Noãn nhận điện thoại.
Giọng Hoắc Minh hơi khàn: “Bà muốn nói mấy câu với em."
Ôn Noãn đoán dụng ý của anh là muốn bà cụ ra đi thanh thản, cô im lặng vài giây rồi đồng ý.
Hoắc Minh áp điện thoại vào tai bà cụ. Bên kia, Ôn Noãn cầm điện thoại, cô nói nhiều hơn với một người già chưa từng gặp mặt, điều này làm cô nhớ tới sự tiếc nuối khi không thể gặp bố lần cuối.
Lúc bố ra đi, mang theo tiếc nuối ra sao?
Cô cảm thấy đau lòng, cô không muốn một người già như vậy cũng mang theo tiếc nuối mà đi, cho dù là lừa gạt thì cô cũng sẽ làm cho bà ấy có được sự an ủi vào thời khắc cuối cùng trong đời.