Trong phòng nghe nhìn làm được một lần, anh lại ôm cô về phòng ngủ chính, muốn ngắm cô dưới ánh đèn.
Ôn Noãn ôm cổ anh: “Minh, tắt đèn đi!"
Nhưng dưới ánh đèn, anh lại ngắm nhìn cô một cách cẩn thận.
Làn da trắng sứ, mỗi tấc đều vô cùng xinh đẹp, gân xanh mỏng tỉnh tế ở đuôi lông mày cám dỗ anh không ngừng hôn cô, anh hôn chỗ đó, động tình mãnh liệt: “Gọi anh là Minh!”
Ôn Noãn nhìn thẳng vào anh.
Cô không khỏi nghĩ tới trước khi họ chia tay, có một lần khi động tình cô đã gọi một tiếng 'Minh', họ bên nhau rất lâu, cô chỉ gọi tổng cộng đúng một lần!
Nhưng bây giờ cô không muốn.
Hoắc Minh... phải thân mật bao nhiêu mới có thể gọi?
Ôn Noãn không lên tiếng hồi lâu.