Đúng lúc bộ phim chiếu tới đoạn tình cảm của nam nữ chính, âm thanh và bầu không khí đều tốt đẹp, Hoắc Minh động tình dữ dội, thì thâm vào tai cô: “Có thể không?”
Ôn Noãn dựa vào vai anh.
Dưới ánh sáng mờ ảo, vẻ mặt của cô hết sức bình tĩnh nhưng cô không muốn Hoắc Minh nhìn thấy.
Cô thì thâm: “Đừng ở đây!”
Hoắc Minh luồn ngón tay vào tóc cô, nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài.
Cô có động tình hay không, anh biết rất rõ.
Cho nên những lời đó lập tức thốt ra khỏi miệng: “Thật sự không thích chỗ này? Chỗ này tối như vậy, anh cho rằng em sẽ thích, dù sao chúng ta cũng không nhìn thấy nhaul”
Không khí hơi ngưng đọng.
Hoắc Minh nghĩ thầm, thật ra họ nên cho nhau chút thời gian, dù sao thứ anh muốn là cả đời của cô.
Nhưng cô luôn đối xử lạnh nhạt với anh làm anh không khỏi lo lăng.
Mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên.
Ôn Noãn không cự tuyệt nhưng cũng không đáp lại nhiều, thỉnh thoảng anh làm tốt, cô mới không nhịn được phát ra tiếng thở dốc tỉnh tế... m thanh nhỏ kia như tia máu bắn vào trái tim Hoắc Minh.