Một lát sau, ngoài sân vang lên tiếng khởi động ô tô, hẳn là Hoắc Minh ra ngoài.
Ôn Noãn cũng đoán được anh tức giận đến mức nào. Nhưng cô cũng không để trong lòng.
Nếu anh đã không ở nhà, vậy cô quyết định dẫn Tiểu Bạch rời đi.
Suốt một ngày, hai người họ đều không hề liên lạc với nhau.
Tối thứ bảy, Ôn Noãn tham gia tiệc cưới của Bạch Vị và Cảnh Sâm.
Tiệc cưới được tổ chức trong một khách sạn năm sao, tổng cộng chỉ có bốn bàn, so với đám cưới của Cảnh Từ mới đây thì có hơi quạnh quẽ, hơn nữa trạng thái của Cảnh Sâm và Bạch Vi hình như không tốt lắm.
Ôn Noãn gửi lời chúc chân thành nhất tới hai người.
Giọng Bạch Vị hơi run ôm cô.
Cảnh Sâm đứng kế vợ mình nhìn vào mắt Ôn Noãn, ánh mắt hai người giao nhau.
Ánh mắt của anh ta rất phức tạp, anh ta là đàn ông, đương nhiên biết rõ Ôn Noãn phải trả giá những gì, cho nên anh ta vừa biết ơn lại vừa cảm thấy áy náy...
Ôn Noãn cười nhạt với anh ta, bình tĩnh thản nhiên.
Từ trước đến nay, Cảnh Sâm luôn là người bất cần đời.