Cậu ta chỉ biết bây giờ cậu ta rất giận, giận đến mức nói không suy nghĩ: “Vì sao cô chướng mắt tôi, có phải bởi vì tên họ Hoắc kia giỏi hơn tôi không? Có phải bởi vì anh ta lớn tuổi không? Hay là vì cô thích cái bộ dáng hay ra vẻ tài giỏi của anh ta?
Ôn Noãn tức giận.
Nửa tiếng ở chung với Hoắc Minh đã mệt chết đi được, hiện giờ còn bị sói nhỏ chất vấn, giọng cô càng lạnh hơn: “Việc riêng của tôi không cần cậu hỏi đến, nhớ kỹ thân phận của cậu!”
Chu Mộ Ngôn ăn gan lớn lên, sao nghe lọt mấy lời này.
Cậu hung ác nhìn chằm chằm cô, dùng sức đá vào thân xe: “Cô thích anh ta đúng không, một lão già thích làm ra vẻ thì có gì tốt, không giỏi như tôi.”
Ôn Noãn không muốn đứng đấy đôi co với cậu ta.
Đúng lúc này có một chiếc taxi đi tới, cô chặn lại muốn đi lên.
Chu Mộ Ngôn giữ chặt cô: “Không được đi!”