Trong phòng làm việc, bầu không khí bỗng chốc tĩnh lặng lại.
Sắc mặt Ôn Noãn càng tái nhợt.
Thật lâu sau, cô mới khó khăn nói: “Hoắc Minh, anh biết không, tôi thà rằng chỉ bàn chuyện giao dịch với anh mà thôi! Điều mà chúng ta không nên bàn nhất chính là chuyện tình cảm, tương lai, còn có hôn nhân...”
Ôn Noãn ngẩng đầu lên: “Là ai nói hôn nhân chỉ là một tờ giấy vụn?”
Nét mặt Hoắc Minh thay đổi
Giọng anh hơi khàn nhưng vẫn dịu dàng: “Ôn Noãn, anh xin lỗi, anh đã khiến em đau lòng!”
Anh rút khăn giấy ra, đưa cho cô.
Ôn Noãn đè nén cảm xúc, cúi đầu nói: “Hoắc Minh, anh muốn một cơ hội, vậy tôi sẽ cho anh một cơ hội! Một năm...tôi ở bên anh một năm, một năm sau chúng ta kết thúc!”