Anh không lên tiếng, chỉ im lặng cầm điện thoại chờ cô thỏa hiệp.
Nói về sự kiên nhẫn thì Ôn Noãn sao có thể là đối thủ của anh?
Thật lâu sau, cô nói nhỏ: “Hoắc Minh, cho dù là chuyện liên quan đến... chúng ta, vậy tôi cũng muốn nói chuyện với anh ở văn phòng, nếu không chúng ta đừng nói nữa.”
Hoắc Minh cũng nhường bước.
Anh cẩn thận nói: “Được! Mười giờ sáng mai anh sẽ rảnh nửa tiếng.” Anh nói xong, lập tức cúp máy.
Ôn Noãn cầm điện thoại di động, tim đập mạnh một hồi lâu.
Hôm sau, Ôn Noãn đúng giờ đến văn phòng luật sư.
Mọi người ở đây đều nhận ra cô, dù sao Ôn Noãn suýt nữa đã thành mợ Hoắc. Thư ký Trương không có ở đây, thư ký thứ hai của Hoắc Minh dẫn cô vào phòng làm việc.
“Cô Ôn, mời! Luật sư Hoắc đang chờ cô”
Cửa mở ra, Hoắc Minh ngồi ở sau bàn làm việc, đang gọi điện thoại. Hôm nay anh vẫn mặc suit ba mảnh, vai rộng eo thon chân dài, trong sự kiêu ngạo còn có một chút ngoài lạnh trong nóng.