Ôn Noãn chưa từng thấy người nào không biết xấu hổ như vậy.
Cô tức giận bỏ đi.
Hoắc Minh không đuổi theo, dường như anh đã sớm sắp xếp mọi thứ, lúc Ôn Noãn ra ngoài thì đã có một chiếc xe nhà lưu động màu đen bóng loáng đỗ ở cửa, tài xế cung kính: “Cô Ôn định đi đâu, luật sư Hoắc dặn tôi đưa cô đi.”
Ôn Noãn không đồng ý.
Cô có cảm giác, Hoắc Minh đang giăng một tấm lưới, chờ cô chui vào.
Cô không cần, cô càng không muốn!
Màn đêm u tối, cô đi trên đường cái một mình, đèn neon mặc dù đẹp nhưng cô không có lòng dạ nào mà thưởng thức.
Đi thẳng đến gần khu vui chơi thành phố, một chiếc đu quay lóe lên ánh đèn ngũ sắc, xoay tròn trên không trung, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười vui vẻ của trẻ con, vừa non nớt lại đáng yêu.