Ôn Noãn cũng không khỏi liếc nhìn anh một cái thật kỹ, sau đó thu tầm mắt lại.
Hoäc Minh đi đến trước mặt cô, ánh mắt sâu thẳm: “Sao không để Chu Mộ Ngôn đưa tới? Nếu lần sau không tiện, anh tới đón eml”
Ôn Noãn định nói “không có lần saư, nhưng nghĩ lại mình đang có việc cần nhờ, cố gắng nuốt xuống.
Cô cười miễn cưỡng: “Gọi xe cũng được.” Hoắc Minh không nói tiếp, dẫn cô đi vào.
Cả nhà hàng Pháp đã được anh bao hết, ắt hẳn là vì muốn có một không gian yên tĩnh để nói chuyện, nhưng điều ấy ngược lại khiến Ôn Noãn trở nên áp lực. Lúc cô ngồi xuống gọi cơm nhẹ giọng nói: “Không cần tốn như vậy!”
Hoắc Minh không quan trọng món ăn, tất cả đều do cô quyết định.
Trước bữa ăn anh nhấp một ngụm rượu, khẽ mỉm cười: “Ôn Noãn, chúng ta ở bên nhau như vậy nhưng cũng không có nhiều lần hẹn hò riêng tư giống như bây giờ, nơi này không tồi, sau này chúng ta sẽ đến thường xuyên nhé?”
Ôn Noãn gọi hai phần ăn.
Sau khi cảm ơn người phục vụ, cô nhìn về phía Hoắc Minh, anh đang dựa vào lưng ghế nhìn cô chăm chú.