Ôn Noãn nói xong, đầu bên kia lặng im hồi lâu.
Cả hai có thể nghe thấy tiếng hít thở rất nhẹ của đối phương, dần dần, hơi thở của Hoắc Minh trở nên nặng nề.
Nhưng cuối cùng anh chỉ nhẹ nhàng bâng quơ trả lời: “Được!”
Anh hẹn cô gặp mặt vào buổi tối, ở một nhà hàng kiểu Pháp, Ôn Noãn không chịu, cô nhỏ giọng nói: “Gặp ở văn phòng của anh đi!”
Hoắc Minh không lên tiếng, rõ ràng là cự tuyệt.
Ôn Noãn có việc cầu xin anh, cuối cùng phải thỏa hiệp: “Được rồi!"
Sau khi cúp điện thoại, Ôn Noãn ngơ ngác hồi lâu.
Lại dính líu với Hoắc Minh lần nữa, thật ra trong lòng cô biết rõ, nếu cô không trả giá anh sẽ không bao giờ giúp chuyện này, có lẽ anh đã sắp xếp hết tất cả, chỉ còn chờ cô mà thôi.
Hoắc Minh, người mà cô không bao giờ có thể động tới...