Cảnh Sâm đứng bên ngoài, anh ta nhìn không ổn lắm, rất tiều tụy.
Ôn Noãn khép cửa lại, pha cho anh ta một ly trà, nhẹ giọng hỏi: “Làm sao vậy? Bạch Vi xảy ra chuyện gì?”
Cảnh Sâm ngồi ở trên sô pha nhỏ.
Thật ra anh ta và Ôn Noãn không thể nói là thân thiết, ban đầu là không quen, sau này bởi vì mối quan hệ với Bạch Vi mới quen dần, ăn cơm cùng nhau mấy lần.
Cảnh Sâm nâng ly, nhẹ giọng mở miệng: “Bạch Vi mang thai!”
Ôn Noãn ngoài ý muốn nhưng cũng không quá ngạc nhiên.
Cảnh Sâm nhìn cô chăm chú, anh ta biết Ôn Noãn khó khăn lắm mới có ngày lành, thế nhưng anh ta không còn cách nào khác cả, chỉ có thể tới cầu xin cô: “Diêu Tử An ngậm chặt không chịu ly hôn! Hơn nữa con của Đinh Tranh không phải của anh ta, ở phương diện nào đó anh ta chiếm thế thượng phong, hiện tại đang trong thời gian chờ thương lượng trước ly hôn, anh ta không chịu buông tay thì cuộc hôn nhân này cũng không ly được!”