Nói xong, cô nhẹ gật đầu với anh rồi đi xã giao.
Dẫn theo Chu Mộ Ngôn!
Hoắc Minh nhìn cô chăm chú, nhìn cô và người khác nói chuyện xã giao, thậm chí còn khiêu vũ... Thỉnh thoảng ánh mắt của cô sẽ lơ đãng đối diện với anh nhưng cô sẽ nhanh chóng nhìn sang bên cạnh, lựa chọn không nhìn anhI
Một bữa tiệc tối, Ôn Noãn hành xử vô cùng hoàn mỹ!
Thế nhưng chỉ có mình cô biết, bản thân đã đau đớn biết bao nhiêu, sơ hở biết nhường nào.
Cô uống hơi say...
Lúc kết thúc bữa tiệc, cô ở trong phòng vệ sinh rửa mặt bằng nước lạnh.
Chu Mộ Ngôn đứng bên ngoài chơi di động, vừa chờ vừa không quên chèn ép cô: “Cái người họ Hoắc kia vừa đến gần là ánh mắt của cô khác liền, sao nào, anh ta tốt như vậy sao? Tốt thế cô còn chia tay với anh ta làm gì?”
Ôn Noãn đi ra.
Giọng nói của cô lạnh băng: “Việc tư của tôi không cần cậu quản tới!"