Họ rời đi, một người đi ra từ nhà vệ sinh nam. Không phải ai khác mà chính là Hoắc Minh.
Anh lặng lẽ nhìn nước trong bồn rửa tay, cảm thấy đau lòng.
Vì một dự án không thể hoàn thành, Ôn Noãn lại uống đến dáng vẻ thế này! Dù trước đây cô đã có sự nghiệp nhưng cô tuyệt đối sẽ không liều mạng như vậy... Có phải vì rời khỏi anh nên cô không muốn dựa dẫm bất kỳ ai nữa?
Hoäc Minh lấy điện thoại ra gọi cho vị Tổng Giám đốc Từ kia.
“Tổng Giám đốc Từ sao? Tôi là Hoắc Minh!”
“Ừ, vừa rồi thấy cậu... Mời không bằng ngẫu nhiên gặp, chúng ta hẹn gặp chút đi?”
Nửa tiếng sau, Tổng Giám đốc Từ nhận lời mời tới phòng bao khác.
Thật ra ông ấy biết mối quan hệ giữa Hoắc Minh và Ôn Noãn, cho nên dù hôm nay dự án không thành, vẫn luôn tỏ ra khách sáo.
Ngồi không lâu thì Hoäc Minh đã đi thẳng vào vấn đề.
“Dự án của Ôn Noãn, Tổng Giám đốc Từ có thể nể mặt tôi chút không?”
Tổng giám đốc Từ cầm chắc ly rượu, cảm thấy thú vị.
Ông ấy cười khẩy: “Hoắc Minh, cậu làm việc không bao. giờ manh động đi? Tại sao cậu lại muốn níu kéo tình cũ khó quên này? Nếu cậu đã mở lời thì tôi cũng nói thật với cậu, tôi rất coi trọng cô Ôn, tính cách tốt mà làm việc cũng giỏi, nhưng tôi không coi trọng con trai nhà Tổng Giám đốc Chu lắm, quá khoa trương... tôi nghe nói cậu ta thường xuyên tụ tập, một nhóm nam nữ rất hỗn loạn.”